• Nếu bạn thấy trang bị bể khung, chữ xếp lộn xộn... hãy tải lại trang một lần nữa. Xin cảm ơn!

Nhìn thẳng vào cái chết

cuocsongtoiyeu

Administrator
Staff member
Bạn có biết nỗi lo về tiền bạc, vật chất và nỗi lo về cái chết là không thể tách rời?

Bởi vì cái chết sẽ chấm dứt những thứ còn lại. Đâu còn niềm vui và cả nổi buồn. Nếu vậy sự sống là bao gồm niềm vui và nổi buồn?

Bạn thấy không? Nếu bạn không hiểu bản chất của sự sống thì những từ ngữ ở trên đã bộc lộ điều đó, và những từ ngữ trên vẫn được người ta dùng hàng ngày với nhau. Người ta dùng với nhau và hiểu nhau qua ngôn từ đó, vì họ cùng cấp độ : Không hiểu bản chất của sự sống.

Cuộc sống nào chứa niềm vui và nổi buồn, cuộc sống là một cuộc sống bao la, rộng lớn không có niềm vui và nổi buồn mà là một thứ gì đó to lớn, diễn ra liên tục bất chấp sự tồn tại của bạn như 1 cá thể bên trong đó. Bạn không thể làm nhỏ cuộc sống trong tay và bảo đây là cuộc sống của tôi. Bạn chỉ sở hữu những tình huống của đời mình, không hơn không kém. Bạn không thể sở hữu cuộc sống được.

Ham sống là một điều hết sức tự nhiên nhưng sợ chết là phi tự nhiên. Qua ngôn ngữ, ta đã hiểu lầm rằng ham sống và sợ chết là giống nhau. Ham sống nghĩa là ta cảm thấy yêu cuộc sống này, thấy ý nghĩa của sự tồn tại này của từng phút giây, thấy được vẻ đẹp của nó . Người yêu cuộc sống sẽ không đồng nghĩa là sợ chết, vì sợ chết luôn khiến họ nhìn cuộc sống bằng một cách rất khác, và cuộc sống sẽ đáng sợ theo cách đó, khiến họ không còn yêu cuộc sống. Người yêu cuộc sống đúng nghĩa đã bao gồm hiểu được sự mong manh của sự tồn tại này, do đó họ thấy được chiều sâu và vẻ đẹp không nói nên lời của cuộc sống. Sợ chết thường mang tính ích kỷ và bản ngã nhiều hơn, ở sợ chết, họ đang sợ mất đi một điều gì đó, mà ở đó, dù cái mất đi là cực kỳ có ý nghĩa với họ.

Bởi vì cái chết là một thứ rất tự nhiên, sợ một thứ tự nhiên là điều không tự nhiên. Chúng ta đều biết đến cái chết như một khái niệm, vì có ai chết đi sống lại thường xuyên đâu mà có kinh nghiệm. Cho nên chỉ có khái niệm. Khái niệm thôi cũng khiến ta đủ sợ hãi rồi. Ta sợ cái chết mỗi khi nó nhắc đến dù ở đâu, từ người quen hay trên mặt báo. Ta sợ báo đăng về đột quỵ, tai biến, ung thư,..và rồi ta sợ luôn cả cái từ ngữ nó ám chỉ. Dù rằng ta từng chứng kiến sự ra đi của người thân trước đôi mắt, nhưng đó vẫn còn là khái niệm. Nhưng nếu ta đủ thông minh, tinh tế, nhạy bén, đầu óc ta thoát ra khỏi sợ hãi. Ta có thể hiểu cái chết vượt lên trên khái niệm mà không cần biến cố đó phải đến với ta.

Cách nhanh nhất để thoát ra khỏi nỗi sợ cái chết là hiểu về cái chết. Còn không chả còn cách nào khác ngoài cái chết thật sự đến. Và ở giây phút ngắn ngủi rời khỏi thân thể này, ta có hiểu biết về chính nó trong chốc lát nhưng rồi lại tiếp tục tiếp nối ở một hình thức khác. Quả thật là đáng tiếc cho đời người khi phụ thuộc vào giây phút thiêng liêng ngắn ngủi đó thay vì có thể sớm hơn. Bởi sớm hơn sẽ chuyển hoá toàn bộ cuộc đời, thay vì không còn cơ hội khi đã lìa xa thân xác. Vì chỉ có ở thân xác mới có thể kinh nghiệm lâu hơn, chuyển hoá phần còn lại cuộc đời và có sự ra đi nhẹ nhàng như giấc ngủ tuổi thơ.

Chúng ta liệu có thể tin vào câu nói sau: "Ngay cả khi cái chết thật sự đến với bạn, nó cũng không tồi tệ như bạn tưởng." Cuộc sống không bao giờ thiết kế một cái chết đau đớn, chỉ cá nhân đó đã tạo ra một trải nghiệm cái chết do chính họ đã cảm nhận cho nó. Chính họ đã kiểm duyệt cho trạng thái đó mà họ không hề hay biết.Khi chúng ta mất, vẫn còn ảo tưởng sự sở hữu của đủ dạng hình thức, từ là cha, là mẹ, là cháu, từ tài sản, từ kỷ niệm, từ hối hận đến hối tiếc. Điều đó đã tạo ra một trải nghiệm cái chết do chính họ đạo diễn chứ nào cuộc sống đã biên soạn.

Nhưng mà dù cho thảm hoạ đó có đến kèm sợ hãi, mọi thứ sẽ ổn thôi mà, Chả phải tổ tiên ta đều đã ra đi theo nhiều cách và để lại sự tĩnh lặng, không hề biết đến sao? Sự sống không mang tính cá nhân, cho nên sự sống không chứa niềm vui và nỗi buồn, hay đúng hơn nó toàn niềm vui, hay đúng hơn nữa nó không vui, không buồn nhưng sâu sắc tĩnh lặng và linh thiêng hơn cả niềm vui.

Bạn sợ chết vì bên trong bạn luôn có một sự không chấp nhận, luôn có một sự chống đối dù cho giây phút duy trì sự tồn tại của bạn là không thể. Bạn có thể phá sản, dù làm đủ thứ vẫn ko thể chi trả cho hoá đơn bị ung thư, và rồi bạn ra đi trong một chiều mưa. Vậy đâu có gì để bạn sợ chết? Bạn hiểu không? Chả phải khi đã làm đủ cách mà vẫn ko thể thoát khỏi đau đơn thì cái chết không phải cần thiết sao? Cái chết đến sẽ thoát ra khỏi đau đớn, sẽ thoát ra khỏi kí ức đau buồn mà bạn đã lỡ mang theo, và qua cái chết, xoá đi được hết những thứ mà bạn gọi là đau khổ, và bạn lại tiếp tục xuất hiện, tươi mới, như chưa hề xảy ra, ở một hình thức mới, trải nghiệm lý thú mới, ở một vai trò mới. Trước đó bạn đã là giáo viên, giờ đây được trải nghiệm là nhạc sĩ, là thợ xây hoặc trải nghiệm là một cái cây, một con chim hoặc chỉ đơn giản là mây trên trời. Trời ơi, nếu cuộc sống diễn ra như vậy, thì còn gì để lo lắng.

Rồi giờ đây khi có chút ổn thoả, bạn lại lo lắng về nhân quả , về nghiệp, về những sai lầm đã làm cho người khác. Bạn đừng lo lắng, chả phải cuộc đời này đã biểu hiện như 1 phần của nhân quả, của nghiệp từ trước đó nữa sao? Và bạn thấy là nó vẫn ổn thôi mà, đừng lo lắng. Những đau khổ trong bạn dù ở cấp độ nào : Vô thức hay có ý thức, khi gặp một biến cố, một tình huống nó sẽ lập tức tạo ra cho bạn 1 cảm xúc, một phản ứng có tính chất của nghiệp, của nhân quả, thì chỉ cần bạn luôn có mặt ở giây phút hiện tại, chấp nhận nó và để cho nó được biểu hiện, thì bạn đã để cho dòng chảy của nghiệp và nhân quả đến mà không làm gì được bạn, vì bạn chính là hệ thống kiểm duyệt cuối cùng. Chính cảm nhận chủ động của bạn mới tạo ra một biến đổi. Khi bạn để cho cảm xúc và suy nghĩ lôi kéo, bạn sẽ đánh mất mình và chìm trong khổ đau như bạn từng trước đây.

Và tất nhiên, toàn bộ tư duy này, dòng chữ này, không thể thay đổi bạn được. Trừ khi bạn hãy tự cảm nhận mà dòng chữ chỉ làm nhiệm vụ của nó: rằng bạn đã sai. Chỉ cần bạn biết đã sai, là bạn đã thay đổi dù chưa đưa ra một hành động.

Chừng nào chúng ta chưa hiểu về cuộc sống, lời nói và hành động của chúng ta sẽ chứng minh điều đó, nhưng chúng ta không nhận ra.

Và khi ngắm nhìn một bông hoa, người yêu hoa hiểu được sự tồn tại sớm nở chóng tàn, họ yêu bông hoa theo cách như vậy.
 
Last edited:
Top