• Nếu bạn thấy trang bị bể khung, chữ xếp lộn xộn... hãy tải lại trang một lần nữa. Xin cảm ơn!

Covid 19- Suy ngẫm về cái chết ( Phần 1)

cuocsongtoiyeu

Administrator
Staff member
jiddu-krishnamurti-quotes.png

Chết theo từng ngày

Tuổi tác là gì? Tuổi tác có phải là số năm mà bạn đã tồn tại? Đó chỉ là một phần của tuổi tác, bạn đã được sinh ra đời vào một năm nào đó, và giờ đây bạn được năm mươi tuổi, bốn mươi tuổi, hoặc sáu mươi tuổi. Cơ thể của bạn ngày càng già cỗi - và tâm hồn của bạn cũng ngày một bị đè nặng thêm bởi tất cả những kinh nghiệm, những đau khổ, và những mệt mỏi chán nản của cuộc đời; và một tâm hồn như thế sẽ không bao giờ có thể khám phá được đâu là sự thực chân lý. Tâm hồn chỉ có thể khám phá được khi nó tươi trẻ, mới mẻ, trong sáng; nhưng sự trong sáng không liên quan gì đến tuổi tác cả. Một tâm hồn có khả năng kinh qua mọi sự kiện nhưng vẫn không tích lũy chúng, không tích lũy những cặn bã để làm kinh nghiệm cho mình, đó là một tâm hồn trong sáng. Tâm hồn buộc phải kinh qua các sự kiện, điều đó là tất yếu. Nó buộc phải phản ứng với tất cả mọi đối tượng – với dòng sông, với một con thú đang mắc bệnh, với một xác chết đang được mang đi để chôn cất, với những người nông dân nghèo đói và với những đau khổ của cuộc đời – nếu không thì rõ ràng tâm hồn đó đã chết, nhưng nó buộc phải có khả năng phản ứng mà không hề tích lũy kinh nghiệm. Chính truyền thống, chính quá trình tích lũy kinh nghiệm, chính những tro tàn của ký ức, đã khiến cho tâm hồn trở nên già cỗi. Một tâm hồn chết theo từng ngày, một tâm hồn quên đi những ký ức của ngày hôm qua, quên đi những niềm vui và nỗi buồn của quá khứ – một tâm hồn như thế là một tâm hồn mới mẻ, trong sáng, nó không có tuổi tác; và không có sự trong sáng đó thì cho dù bạn mười hoặc sáu mươi tuổi thì bạn cũng không thể tìm ra chân lý, tìm ra Chúa trời.

Cảm nhận trạng thái của cái chết

Chúng ta e ngại cái chết. Để kết thúc nỗi lo sợ về cái chết thì chúng ta cần phải liên lạc với nó, không phải chỉ qua hình tượng mà những suy nghĩ đã tạo ra về cái chết, mà là chúng ta cần phải thực sự cảm nhận được trạng thái của cái chết. Nếu không thì nỗi lo sợ này sẽ không thể kết thúc, bởi vì từ ngữ cái chết luôn tạo ra những lo sợ, và chúng ta thậm chí còn không muốn nhắc đến từ ngữ đó. Khi chúng ta khỏe mạnh, bình thường, có khả năng lý luận rõ ràng, có khả năng - nghĩ một cách tích cực, có khả năng quan sát rõ ràng, thì liệu chúng ta có thể liên lạc với cái sự kiện này được không? Cơ thể chúng ta, qua việc vận dụng, qua bệnh tật sẽ dần chết đi. Nếu chúng ta khoẻ mạnh, chúng ta muốn khám phá xem cái chết là gì. Đó không phải là một mong muốn không lành mạnh, bởi vì có lẽ qua cái chết chúng ta sẽ tìm hiểu được sự sống. Sự sống, giống như trong hiện tại đây là một sự hành hạ tra tấn, một sự xáo trộn, một sự mâu thuẫn đối lập đến bất tận, và vì vậy sự sống luôn tồn tại những xung đột, những đau khổ, và những bối rối ưu phiền. Mỗi ngày chúng ta đến văn phòng làm việc, sự lặp đi lặp lại của sự hài lòng, cùng với những đau đớn của nó, những băn khoăn khắc khoải của nó, những mò mẫm mơ màng, những hoài nghi – đó là những gì chúng ta gọi là sự sống. Chúng ta đã quen với hình thức của một sự sống, của một cuộc sống như thế. Chúng ta chấp nhận nó, chúng ta lớn lên cùng với nó và chết đi cùng với nó.

Để tìm hiểu sự sống là gì cũng như để tìm hiểu cái chết là gì, người ta buộc phải liên lạc tiếp xúc với cái chết; điều đó có nghĩa là người ta buộc phải lãng quên đi những gì mà người ta đã biết được ở ngày hôm qua. Người ta buộc phải vứt bỏ hẳn hình tượng mà người ta đã tạo dựng về chính mình, về gia đình của mình, về mối quan hệ của mình, hình tượng mà người ta đã dựng lên qua sự hài lòng, qua mối quan hệ giữa bản thân mình và xã hội, qua mối quan hệ giữa bản thân mình và tất cả mọi đối tượng quanh mình. Đó là những gì sẽ diễn ra khi cái chết xuất hiện.

"CDHA Trích dẫn từ cuốn sách của cuộc đời - Krishnamurti "
 
Top